Đang tải dữ liệu ...
 Tin Mới Cập Nhật
 Tin Nổi Bật
 Sự Kiện Qua Ảnh
 Tu Học Huynh Trưởng
 Tu Học Ngành Thanh
 Tu Học Ngành Thiếu
 Tu Học Ngành Oanh
 Danh Ngôn
 Thông Báo
 Video Clip
 Thập đại đệ tử
 Truyện phật giáo
 Lịch vạn liên
 Thống kê website
Website thành lập 1.9.2013
Bạn là người truy cập thứ: 122579
Số lượng truy cập hôm nay: 121
Ngày hôm qua: 425
Tháng này: 5407  (tính đến ngày 19/10)
Tháng trước:8732
Hiện có 7 người đang online
Truyện phật giáo
Nên kính trọng người già cả đức hạnh
(01/01/1970 07:00 AM)
Thuở Ðức Phật còn tại thế, một hôm chư Tăng hội lại rất đông để hầu Phật. Nhiều Thầy Tỳ kheo choán chỗ rộng lớn, có vị một mình chiếm hai hoặc ba chỗ. Ðại Ðức Xá Lợi Phất đến sau, không có chỗ ở, đành phải ở ngoài trời. Khuya lại đi kinh hành gặp Ðức Thế Tôn, Ðức Thế Tôn đã biết chuyện ấy, nhưng để đến khi gặp đức Xá Lợi Phất, Ngài hỏi tại sao ở ngoài đồng. Ðại Ðức Xá Phất mới bạch rằng: “Bạch Ðức Thế Tôn! Vì con đến trễ nên không có chỗ nghỉ”.

Nhân chuyện ấy, sáng ngày Ðức Thế Tôn mới cho họp chúng và nhắc một tích như vầy :

-Về thời quá khứ, tại rừng Tuyết Lãnh có một cây vừng to, nơi cây vừng ấy là nơi tụ họp của ba con thú và cũng là ba người bạn thân: Chim đa đa, khỉ và tượng. Ba con thú ấy chơi với nhau rất thân nhưng không biết ai lớn ai nhỏ. Ba con mới nói với nhau rằng: “Chúng ta chơi với nhau như vầy chưa đủ vì chúng ta thiếu phép cung kính nhau, vì không biết kẻ lớn người nhỏ để chỉ dạy nhau, vâng lời nhau. Vậy trong chúng ta biết cây vừng này từ bao giờ?”.

Tượng đáp: “Này các bạn, trong khi tôi còn là tượng con, mẹ tôi dẫn đi ăn thì cây vừng này còn ở dưới bụng tôi. Tôi biết cây vừng từ khi ấy.

Khỉ đáp: “Này các bạn, khi tôi còn bú, tôi ngồi trên đất, không cần phải ngước đầu lên, cũng có thể dùng miệng cắn ngọn cây vừng này được. Vậy tôi biết cây vừng này từ khi ấy”.

Chim đa đa đáp: “Còn tôi, khi trước ở bên kia có cây vừng to, tôi ăn trái vừng về đại tiện nơi đây nên mới có cây vừng này”.

Từ ấy về sau, khỉ, tượng tôn chim đa đa lên làm anh cả, cả hai kính trọng vâng lời chỉ bảo. Khỉ và tượng vâng lời chim đa đa lánh ác làm lành, nên sau khi chết đều được sanh về cõi trời.

Sau khi nhắc tích này Ðức Thế Tôn mới dạy các Tỳ Kheo:

“Này các Thầy Tỳ kheo! Loài thú mà nó còn biết kính trọng nhau thay huống chi các Thầy, xuất gia hành theo giáp pháp chân chánh của Như Lai sao không biết kính trọng nhau?...”.

Thông Kham

Sự vui mừng của người xuất gia, chỉ khi nào chánh pháp được thường trú lan rộng, đau buồn khi chánh pháp bị xyên tạc suy vong. 

  CÁC BÀI VIẾT KHÁC :
Bố thí vật thực - (01/01/1970 07:00 AM)
Chuyện Dũng Mãnh - (01/01/1970 07:00 AM)
Bố thí thân mạng - (01/01/1970 07:00 AM)
Hoàng tử A Xà Thế - (01/01/1970 07:00 AM)
Tiếng đàn vi diệu - (01/01/1970 07:00 AM)
Giao du cần chọn bạn - (01/01/1970 07:00 AM)
Công chúa Ly Cấu - (01/01/1970 07:00 AM)
  CÁC BÀI VIẾT KHÁC :


Hoạt động | Tóm tắt tiểu sử | Liên Kết Website | Liên Hệ
©Gia Đình Phật Tử Đăk Nông. Cố vấn: ĐĐ.Thích Nhuận Thái
Chủ nhiệm: HTr.Thị Vân – Lê Văn Tuyển. Biên tập: HTr.Chúc Nguyên – Lê Văn Kiệt

Mọi ý kiến đóng góp hay gửi bài xin liên hệ: giadinhphattudaknong@gmail.com